1.

Nhớ mật khẩu?
Trường THPT Nguyễn Hữu Quang
CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI CỘNG ĐỒNG HỌC SINH TRƯỜNG THPT NGUYỄN HỮU QUANG - ĐỂ GIAO LƯU VỚI CÁC BẠN TRONG DIỄN ĐÀN BẠN CẦN PHẢI ĐĂNG KÍ TRỂ THÀNH MEMBER CỦA 4RUM

LƯU Ý : DIỄN ĐÀN CHỈ CHẠY TỐT TRÊN GOOGLE CHROME

CHÚC CÁC BẠN THAM GIA VUI VẺ
Diễn đànTrang ChủKiến Thức Học Tập
Là nơi: Giao lưu-Chia sẻ-Kết bạn-Học hỏi-Giải trí-Lưu trữ những kỉ niệm đẹp thời Cấp 3 !!
  THÀNH LẬP CỰU HỌC SINH !! !!--

Trang 1 trong tổng số 1 trang
Bài gửiThời gian: 2014-12-08, 15:21
#1
hoadai
hoadai
Mem Năng Động
avatar
119/10000
Giới tính Giới tính : Nữ
Số Bài Viết Số Bài Viết : 119
Được cảm ơn Được cảm ơn : 17
Tiền Xu Tiền Xu : 374
code Café, nhớ và quên
Em có tiếc gì đâu những phút đợi chờ người thương của em sẽ đến. Nhưng mà em cứ chờ hoài, chờ mãi, chẳng có người thương nào lai vãng đến bên cuộc đời em.
Những ngày này em cứ thấy phí hoài tuổi thanh xuân làm sao ấy, anh ạ!

Tối cuối tuần, em ăn mặc gọn gàng, môi xinh, tóc xinh, phóng xe ra đường tìm đến một quán cafe sâu trong ngõ. Cafe Thị quán mộc mạc, giản dị và khiêm nhường như đúng cái tên gọi của nó vậy. Quán vắng khách, và em ngồi cafe một mình.

Cốc latte của em tan dần trong miệng, mà cái vị cô đơn lạc lõng của em mãi vẫn chưa tan. Sao hoài vẫn chưa tan anh ạ!

Thú thật, em thích mấy quán cafe trang trí đẹp mắt, mở một playlist nhẹ nhàng dễ chịu, đồ uống vừa đủ đậm đà, và nhất là quán khuất sâu trong ngõ tránh ồn ào huyên náo. Nhưng quả thật, nếu đi một mình thì em bị sự cô đơn bóp nghẹt đến chết mất thôi.

Em đang sống những ngày của tuổi 20, mà sao tâm hồn của em già nua cằn cỗi như một "bà già đau khổ". Em cứ ngồi một mình một điện thoại, màn hình sáng trưng, cốc latte nguội dần, vơi dần, mà buồn của em cũng vẫn hoài chẳng vơi...



Em ước có một tin nhắn đi lạc cho em tủm tỉm cười một nụ. Em ước có một cuộc gọi hối hả phía bên kìa:

"Em đang ở đâu đấy? Anh vừa đi làm về. Em đã ăn gì chưa? Chúng mình đi ăn nhé?"

Xong em sẽ nói là em đang ngồi chờ anh ấy, ở một quán cafe yên tĩnh đến là đẹp xinh.

"Vậy chờ anh một lát, anh qua ngay!"

Em có tiếc gì đâu những phút đợi chờ người thương của em sẽ đến. Nhưng mà em cứ chờ hoài, chờ mãi, chẳng có người thương nào lai vãng đến bên cuộc đời em.

Thế có buồn không anh?



Em đang sợ, những ngày này và những ngày sắp tới, em nhắc đến anh nhưng lại không thấy nhớ anh nhiều nữa. Ngộ thật đấy! Đáng lý ra em nên vui, vì người muốn quên cũng sẽ được quên. Nhưng em lại thấy tiếc, có lẽ là tiếc thương cho quá khứ đã dành nhiều ngày buồn của em, tiếc thương cho sự ấm áp nơi anh em vẫn hoài chưa có được... Em bỗng sợ quên mất anh, như quên mất một vệt gió thoảng qua cuộc đời mình nhẹ nhàng lắm. Em bỗng sợ quên mất anh, như quên mất rằng em cũng cũng từ khờ khạo yêu thương anh nhiều lắm.

Em sợ lắm. Sợ anh ấy là một người mới đến sẽ thay thế anh yêu em, rồi bóng hình anh sẽ mãi mãi ở xa em, xa lắm!

Em có tham lam quá không?

Rồi anh ấy sẽ đủ chân thành cho em biết, quên anh không phải là điều gì khó khăn lẫn buồn khổ. Quên được anh thì tốt, đúng không anh?

Đúng không em?

(Sưu tầm)


Trả lời chủ đề này
¨‘°ºO(¯°•Nào Cùng Nhào Zô Bình Luận Bài Viết Này Nào.•°¯)Oº°‘¨
Bình Luận Bằng Facebook
Chủ đề trước Chủ đề tiếp theoTrang 1 trong tổng số 1 trang
Café, nhớ và quên
arrow

Lưu ý khi post comment:

  • Không "bóc tem" topic
  • Dùng lời lẽ có văn hoá và lịch sự
  • Xem trang FAQs trước khi hỏi
Bạn không có quyền trả lời bài viết

HTML đang Đóng
BBCode đang Mở
Hình vui đang Mở
 
Thời gian:
Diễn đàn phát triển bởi các thành viên Trường THPT Nguyễn Hữu Quang
Sử dụng phpBB® Version 2.0 nguồn forumotion
Skin by [Phutu]
Quảng cáo : Free forum© phpBB | Free forum support | Statistics | Contribution | Liên hệ | Report an abuse
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblog
Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang
Auto Login
Tin nhắn mới [0] Truy cập [0]
ẩn
tắt
BẠN ĐANG NGHE BÀI HÁT " TẠM BIỆT NHÉ "
DO leconghau GỬI TẶNG ...BẠN CŨNG
MUỐN GỬI TẶNG MỘT CA KHÚC ???
Gửi tại đây ;) !